ôi có 2 tháng thì vẫn chưa ăn thua, buồn tiếp đi, 2 tháng nữa thì may ra xuôi lòngT đéo sao nhưng mà lâu lâu đang làm việc gì lại loáng thoáng hình ảnh nó trong đầu m ạ thế là dừng lại 1 2s trấn tỉnh để cố quên đi ,chia tay đc 2 tháng rồi![]()
ôi có 2 tháng thì vẫn chưa ăn thua, buồn tiếp đi, 2 tháng nữa thì may ra xuôi lòngT đéo sao nhưng mà lâu lâu đang làm việc gì lại loáng thoáng hình ảnh nó trong đầu m ạ thế là dừng lại 1 2s trấn tỉnh để cố quên đi ,chia tay đc 2 tháng rồi![]()
Ngủ thôi m ạ buồn vậy đủ rồiôi có 2 tháng thì vẫn chưa ăn thua, buồn tiếp đi, 2 tháng nữa thì may ra xuôi lòng
tưởng gì chứ chuyện này đơn giản bạn ơiBạn với tôi giống nhau, khi nào tâm trạng gọi nhau đi làm chén rượu nhé.
sáng nay thấy khá khẩm hơn chưa nàoNgủ thôi m ạ buồn vậy đủ rồi
Sáng thì bth m ơi đêm về mới ác tâm trạng thôisáng nay thấy khá khẩm hơn chưa nào
Chết mẹ chưa bh t muốn nt hỏi thăm nó quá m ạsáng nay thấy khá khẩm hơn chưa nào
Thì đêm mới buồn nhiều đóSáng thì bth m ơi đêm về mới ác tâm trạng thôi
Thôi bỏ đi, cái gì qua cho qua. Đàn ông thiếu bản lĩnh thì dây vào gái khó dứt ra lắm. mạnh mẽ lênChết mẹ chưa bh t muốn nt hỏi thăm nó quá m ạ
nghĩ tích cực lên và yêu những trải nghiệm đã qua m ạ. Rồi thì cuối cùng cũng ổn, nếu ko ổn thì chưa phải là cuối cùngĐêm là lúc thời gian lắng đọng, ngta thường nhớ về nhũng mối tình đã qua mà, tao cũng vậy trằn trọc mấy đêm, có điều chuyện tình của tao kbh có kq tốt đẹp đc cả
Tao nghĩ cuối cùng rồi mọi chuyện sẽ ổn, cô ấy sẽ tìm đc tình yêu thật sự của mình, chỉ là đêm muộn tao hay bị dằn vặt vì nhớ về nhũng chuyện đã quanghĩ tích cực lên và yêu những trải nghiệm đã qua m ạ. Rồi thì cuối cùng cũng ổn, nếu ko ổn thì chưa phải là cuối cùng
Đêm hôm khó ngủ, lên Xàm giãi bày chút tâm tư mong được tâm sự cùng các anh em đồng dâm.
Có bao giờ chúng m thấy cô đơn đến cùng cực chưa? Có bao giờ chúng m cứ tự vùi mình trong đống hoài niệm quá khứ ko tự thoát ra đ chưa?
Lúc này khi nhà nhà yên giấc, nhiều người ôm trọn nhau trong vòng tay ngủ vui say giấc nồng thì cũng là lúc t kết thúc công việc và trở về nhà. Về nhà cùng sự ngổn ngang và đống hoài niệm đã nhuốm màu thời gian. Cảm giác cô đởn len lẻn vào sâu trong lồng ngực trái, như một nút thắt không tự gỡ bỏ được.
Cầm trên tay lon bia lúc nãy mua vội ở circle K gần nhà, t lại nghĩ về những ngày đã xa, những câu chuyện nhỏ chưa từng một lần quên lãng. Mớ kí ức ấy kéo t lún sâu vào cô đơn, dù đã đôi lần tìm cách chạy trốn, bỏ đi khỏi thành phố này.
Ngày còn 20 tuổi thì mơ mộng lắm, cái thời cứ ích kỷ chỉ ước mong người sẽ mãi là của mình, sẽ không ai cướp được người đi cả. Để rồi hôm nay khi nếm trải vài lần cay đắng ở đời thì mới biết, một nửa của mình rồi sẽ là một nửa của người khác. Ai của ai cũng chẳng quan trọng, biết nâng niu và yêu thương lẫn nhau khi còn ở cạnh mới là điều phải khắc cốt ghi tâm. Giá như ngày đó ko ích kỉ, ko trẻ con thì có lẽ hôm nay cũng đã trọn vẹn đc một tình yêu.
Nhưng cũng nhờ những ngày ngô nghê trong quá khứ mà đến hôm nay t nhận ra một điều: Sẽ mất rất lâu để tất cả hiểu và chấp nhận rằng, tình yêu là một đặc ân của cuộc sống, nhưng lại không phải là tất cả.
Chẳng có điều gì là vĩnh viễn ở bên chúng m và t suốt cuộc đời này, kể cả những người ruột thịt thương yêu. Vì lẽ ấy, khi bản thân t bớt đi một lời trách móc với người cũ, không phải là t thôi yêu người, cũng không phải là t không hận người nữa, chỉ là t tặng người sự bình yên, cũng tặng cho t sự thanh thản. Hiểu rằng cuộc đời là hữu hạn, người đến rồi cũng đi. Rộng lượng với mình và người, là cách để dung hòa những khổ đau vào quên lãng.
Rồi cứ thế, chỉ còn giữ lại những điều đẹp đẽ nhất trong lòng nhau thôi.
Và lại như vậy, hết 1,2 lon bia, lại cô đơn mỉm cười với đống hoài niệm đấy.....
Nghe chút nhạc mà t đang nghe để cùng đắm chìm nào ....
về tình yêu thôi, đêm về buồn linh tinh lên tâm sự với ae đó mĐại ý là về ty à, có gđ rồi tan vỡ hay gì
Tao thi thoảng cũng kiểu vậy nhưng kiểu tao do sống tc quá thôi chứ gđ tao chưa
Đêm hôm khó ngủ, lên Xàm giãi bày chút tâm tư mong được tâm sự cùng các anh em đồng dâm.
Có bao giờ chúng m thấy cô đơn đến cùng cực chưa? Có bao giờ chúng m cứ tự vùi mình trong đống hoài niệm quá khứ ko tự thoát ra đ chưa?
Lúc này khi nhà nhà yên giấc, nhiều người ôm trọn nhau trong vòng tay ngủ vui say giấc nồng thì cũng là lúc t kết thúc công việc và trở về nhà. Về nhà cùng sự ngổn ngang và đống hoài niệm đã nhuốm màu thời gian. Cảm giác cô đởn len lẻn vào sâu trong lồng ngực trái, như một nút thắt không tự gỡ bỏ được.
Cầm trên tay lon bia lúc nãy mua vội ở circle K gần nhà, t lại nghĩ về những ngày đã xa, những câu chuyện nhỏ chưa từng một lần quên lãng. Mớ kí ức ấy kéo t lún sâu vào cô đơn, dù đã đôi lần tìm cách chạy trốn, bỏ đi khỏi thành phố này.
Ngày còn 20 tuổi thì mơ mộng lắm, cái thời cứ ích kỷ chỉ ước mong người sẽ mãi là của mình, sẽ không ai cướp được người đi cả. Để rồi hôm nay khi nếm trải vài lần cay đắng ở đời thì mới biết, một nửa của mình rồi sẽ là một nửa của người khác. Ai của ai cũng chẳng quan trọng, biết nâng niu và yêu thương lẫn nhau khi còn ở cạnh mới là điều phải khắc cốt ghi tâm. Giá như ngày đó ko ích kỉ, ko trẻ con thì có lẽ hôm nay cũng đã trọn vẹn đc một tình yêu.
Nhưng cũng nhờ những ngày ngô nghê trong quá khứ mà đến hôm nay t nhận ra một điều: Sẽ mất rất lâu để tất cả hiểu và chấp nhận rằng, tình yêu là một đặc ân của cuộc sống, nhưng lại không phải là tất cả.
Chẳng có điều gì là vĩnh viễn ở bên chúng m và t suốt cuộc đời này, kể cả những người ruột thịt thương yêu. Vì lẽ ấy, khi bản thân t bớt đi một lời trách móc với người cũ, không phải là t thôi yêu người, cũng không phải là t không hận người nữa, chỉ là t tặng người sự bình yên, cũng tặng cho t sự thanh thản. Hiểu rằng cuộc đời là hữu hạn, người đến rồi cũng đi. Rộng lượng với mình và người, là cách để dung hòa những khổ đau vào quên lãng.
Rồi cứ thế, chỉ còn giữ lại những điều đẹp đẽ nhất trong lòng nhau thôi.
Và lại như vậy, hết 1,2 lon bia, lại cô đơn mỉm cười với đống hoài niệm đấy.....
Nghe chút nhạc mà t đang nghe để cùng đắm chìm nào ....